Nhạc Trịnh hay nhạc buồn nói chung giúp cải thiện nỗi buồn, bởi chúng giúp gợi nhớ lại những ký ức tích cực và kích thích giải phóng các chất gây cảm giác vui sướng trong não.
Đây là kết luận từ nghiên cứu vừa công bố bởi các nhà khoa học Anh và Phần Lan, dựa trên quan điểm tâm lý học và thần kinh học để giải thích vấn đề tưởng chừng như nghịch lý liên quan tới âm nhạc.
Cụ thể, các nhà khoa học tại Đại học Durham, Anh cùng Đại học Jyväskylä, Phần Lan đã phân tích dữ liệu thu được từ 3 khảo sát với 2.436 người tham gia để bao quát sở thích nghe nhạc và những phản ứng của con người, dựa theo 3 phản ứng: niềm vui, sự thoải mái và nỗi đau. Theo các nhà nghiên cứu, các hình thái cảm xúc này được kích hoạt khi những kỷ niệm vui hoặc buồn được gợi nhớ lại bằng âm nhạc.
Nhà tâm lý học Adrian North tại Đai học Curtin, Úc, giải thích dưới góc độ tâm lý học xã hội rằng chúng ta sẽ cảm thấy tốt về bản thân nếu cảm thấy người khác còn gặp chuyện tồi tệ hơn, được gọi là “so sánh xã hội hướng xuống”. Bạn sẽ nghĩ rằng “mình sẽ ổn thôi bởi bọn họ thậm chí còn trải qua việc tồi tệ hơn nhiều”.
Nhưng theo cơ chế thần kinh và hóa chất dẫn truyền thì những bản nhạc buồn có tác động tới loại hormone gọi là prolactin, có tác dụng kiềm chế sự đau buồn. Và âm nhạc cũng giúp giải phóng ra loại chất dẫn truyền thần kinh dopamine (liên quan tới thức ăn, tình dục và cả chất ma túy), đưa con người đến đỉnh điểm cảm xúc, và như vậy thì sau nỗi buồn sẽ quay lại thấy niềm vui. Theo tự nhiên, cơ thể con người luôn sẵn sàng đối ứng với các chấn thương tâm lý.
Một nghiên cứu hồi năm 2014 đã chỉ ra rằng có sự liên hệ giữa cảm giác đau khổ và việc tạo ra những hình tượng nghệ thuật. Ví dụ như những tác phẩm nghệ thuật được tạo ra từ nỗi sầu muộn sẽ trở nên hấp dẫn hơn, đồng thời người ta sẽ thưởng thức, đánh giá các tác phẩm này một cách khách quan theo nhiều cách khác nhau.
Tuy nhiên, mỗi người sẽ bị tác động cảm xúc bởi nhạc buồn theo cách khác nhau. Với một số người, các bản nhạc buồn sẽ thật sự khiến họ trở nên tiêu cực và đau khổ bởi nó gợi lại những kỷ niệm xấu. Nhưng vấn đề chính là nỗi buồn của họ ở mức đỉnh lâu hơn bình thường, và lúc này cần nhiều thứ tác động mạnh hơn âm nhạc.
Đặt mật khẩu cho thiết bị, dùng phần mềm diệt virus, kích hoạt Android Device Manager… là một số việc bạn cần làm nếu muốn thiết bị Android được an toàn.
Phần lớn những gì chúng ta làm đều cần đến Internet: mua sắm, làm việc, học tập, giao lưu bạn bè… Tuy vậy, tự bảo vệ trước các mối đe dọa từ mạng lại thường không được xem trọng. Chúng ta không bao giờ để ngỏ cửa 24/7, để chìa khóa trong xe hơi, mặc áo in số chứng minh, song không cài bất kỳ chế độ bảo mật nào cho điện thoại cũng đồng nghĩa với bày ra mọi thông tin cá nhân cho hacker.
Nếu không muốn trở thành nạn nhân của tội phạm mạng, bạn nên làm theo 6 lưu ý quan trọng dưới đây:
1. Đặt mật khẩu để thiết lập màn hình khóa
Điều dễ nhất có thể làm để bảo vệ thông tin cá nhân là đặt mật khẩu cho điện thoại. Tuy theo thiết bị mà bạn có mã pin, pattern (hình vẽ), dấu vân tay. Trên thiết bị, truy cập vào Settings > Security > Screen Lock Setting rồi chọn phương thức phù hợp nhất.
2. Kích hoạt Android Device Manager
Android Device Manager là ứng dụng được cài sẵn trên mọi thiết bị Android. Ứng dụng cung cấp các tính năng cho phép người dùng tìm, khóa và xóa dữ liệu trên điện thoại trong trường hợp chúng bị thất lạc hay mất cắp.
Truy cập Google Settings trong mục cài đặt, chọn Security > Android Device Manager, bật Allow remote lock and erase (cho phép xóa và khóa từ xa) và Remotely locate this device (định vị từ xa). Để phát huy tác dụng tối đa, bạn nên bật dịch vụ địa điểm của thiết bị.
3. Mã hóa thiết bị
Mã hóa là phương thức bảo mật biến dữ liệu thành một thứ không thể đọc nổi trừ khi bạn có “chìa khóa” là mật khẩu. Android không ép người dùng lựa chọn mã hóa vì tại thời điểm hiện tại, nó có xu hướng làm chậm thiết bị. Tuy vậy, mã hóa vẫn quan trọng và trước các tranh chấp gần đây giữa Apple và FBI, có thể ngày thiết bị Android bị mã hóa hoàn toàn chỉ còn là vấn đề thời gian.
Để mã hóa, bạn vào Settings > Security > Encryption > Encrypt phone. Thiết bị cần vài giờ để hoàn tất quá trình mã hóa và phải cắm sạc trong khi thực hiện. Cũng lưu ý rằng mã hóa sẽ định dạng lại và xóa bỏ tất cả dữ liệu trong máy, vì thế bạn cần backup trước.
4. Đọc kỹ quyền ứng dụng
Android chỉ cho phép các ứng dụng truy cập dữ liệu của chính ứng dụng đó. Tuy vậy, ngày càng nhiều ứng dụng muốn kiểm soát nhiều hơn để thu thập thông tin phong phú hơn. Để việc truy cập được xảy ra, người dùng phải cho ứng dụng quyền đó. Bạn sẽ ngạc nhiên trước những gì mà vài chương trình đòi hỏi.
Để theo dõi, bạn truy cập Settings > Apps để kiểm tra các yêu cầu truy cập của ứng dụng. Bạn có thể tắt từng yêu cầu một hoặc xóa đi ứng dụng.
5. Thêm tùy chọn diệt virus
Google Play cung cấp hàng ngàn ứng dụng để cộng thêm một lớp bảo mật cho thiết bị Android. Cũng như máy tính, điện thoại cũng cần được bảo vệ trước virus và mã độc. Có nhiều phần mềm miễn phí và trả tiền để lựa chọn, bạn có thể gửi gắm niềm tin ở những cái tên lớn trong ngành bảo mật như Norton hay Kaspersky.
6. Tạo mật khẩu mạnh hơn
Tất cả các biện pháp bảo mật đều vô dụng nếu điện thoại bị hack và có thể, nguyên nhân là do bạn. Bạn nên tìm ứng dụng quản lý mật khẩu để tạo và lưu trữ password ngẫu nhiên. Điều đó cho phép bạn tạo mật khẩu đủ mạnh mà không cần phải ghi nhớ tất cả. Chúng còn bảo vệ từng ứng ụng trước mọi loại tấn công dù cho một ứng dụng đã bị xâm phạm.
Từng là một trong những nhà sản xuất điện thoại lớn nhất Trung Quốc, vị trí của Xiaomi ở thời điểm hiện tại đang dần tụt dốc. Vậy hãng sẽ phải làm như thế nào để lấy lại ánh hào quang như trước?
Theo Forbes, chưa từng có một hãng sản xuất điện thoại Trung Quốc nào đạt được thành công vang dội như Xiaomi. Hãng đã bán hơn 61 triệu chiếc điện thoại vào năm 2014, đánh bật cả Samsung và Apple, trở thành hãng bán điện thoại lớn nhất Trung Quốc.
Thậm chí hãng còn tạo ra kỳ tích đàng kinh ngạc khi có thể “tẩu tán” hàng trăm ngàn chiếc điện thoại online chỉ trong một vài phút. Nhờ vậy mà không lâu sau đó, Xiaomi được xem là Apple của Trung Quốc và ông Lei Jun nhà sáng lập kiêm CEO của Xiaomi được biết đến với biệt danh “Leibs” là tên viết tắt của Steve Jobs ở đất nước này.
Tuy nhiên, Xiaomi thời điểm hiện tại đang có những dấu hiệu suy giảm một cách đáng lo ngại.
CEO Lei muốn Xiaomi bán 100 triệu chiếc điện thoại trong năm 2015. Nhưng tham vọng đó không thành công khi chỉ có 71 triệu chiếc được bán ra. Thậm chí, vào quý đầu tiên của năm 2016, Xiaomi bị loại ra khỏi danh sách top 5 hãng điện thoại lớn nhất của IDC. Ngoại trừ Apple và Samsung 3 cái tên tuổi khác đều là 3 công ty Trung Quốc gồm Huawei và hai thương hiệu “mới toe” là Oppo và Vivo.
“Lợn cũng có thể bay”
Lei Jun, 47 tuổi, cựu kỹ sư đồng thời là chủ tịch kiêm CEO Kingsoft, phiên bản Microsoft Office của Trung Quốc, là một người có rất nhiều kinh nghiệm trong ngành công nghệ cao. Ông từng nói: “Đến cả lợn cũng có thể bay được nếu nó đứng vào giữa tâm của cơn lốc xoáy”. Ngay lập tức câu nói này trở thành một trong những câu nói cửa miệng của các start-up, mang hàm ý bất kỳ ai cũng có thể thành công chỉ cần đi theo đúng xu thế phát triển của kinh tế và xã hội.
Và đó cũng có thể là những gì Xiaomi từng làm được.
Điện thoại thông minh bắt đầu phổ biến ở Trung Quốc kể từ năm 2009. Thị trường lúc này chia làm hai cực: các thương hiệu điện thoại cao cấp như Samsung và Apple với mức giá từ 3.000 RMB – 5.000 RMB (khoảng từ 10 triệu – 16 triệu VNĐ) hay dòng điện thoại bình dân, giá rẻ nhưng không có thương hiệu, không có tên tuổi.
Và Xiaomi được ra đời để đáp ứng nhu cầu thiếu thốn của thị trường gồm những sản phẩm được sản xuất bởi một thương hiệu tốt, có chất lượng, đi kèm mức giá dễ chịu, dành cho người tiêu dùng Trung Quốc khi đó.
Tại thời điểm ra mắt tháng 4 năm 2010, Xiaomi với thiết kế vừa sang trọng vừa bắt mắt cùng hệ thống tùy chỉnh riêng dựa trên nền tảng Android có tên gọi MIUI, đã tạo ra một cuộc cách mạng thực sự trong thị trường smartphone, không những vậy sản phẩm còn có mức giá cực kỳ dễ chịu và hấp dẫn. Nhờ vậy mà Xiaomi nhanh chóng nhận được sự yêu mến từ đông đảo người tiêu dùng.
Xiaomi đã tạo ra cộng đồng Mi Fan với nỗ lực đoàn kết người hâm mộ lại với nhau. Hãng luôn luôn lắng nghe ý kiến khách hàng một cách cẩn thận, rồi sau đó sử dụng các nhận xét này nhằm điều chỉnh sản phẩm. Dần dần những phản hồi từ khách hàng trở thành một phần quan trọng trong việc thiết kế sản phẩm của Xiaomi. Lei thường miêu tả các Mi Fan là “những chuyên viên máy tính không công,” để muốn nói rằng ý kiến của người tiêu dùng thực sự rất đáng tin cậy.
Không những vậy, Xiaomi còn tạo ra văn hóa bán hàng truyền miệng hết sức hiệu quả thông qua người hâm mộ, nhờ vậy hãng đã giảm được những chi phí không cần thiết dành cho marketing. Đồng thời với chiến lược kinh doanh trực tuyến Flash Sale (bán hàng chớp nhoáng), Xiaomi nhanh chóng tạo nên những cơn sốt cho các mẫu điện thoại mới nhất của hãng.
Nhưng, dần dần cũng có những công ty bắt chước mô hình này làm giảm lợi thế cạnh tranh cho chính Xiaomi. Và người tiêu dùng cũng sẽ mệt mỏi với hình thức bán hàng Flash Sale cùng những mánh lới trong tiếp thị quảng cáo. Mọi sự đều đang trở nên bão hòa, không còn mới mẻ như trước.
Jin Di, giám đốc nghiên cứu IDC tại Trung Quốc nói rằng doanh số của Xiaomi đang giảm vì thị trường smartphone tại đây cũng bắt đầu hạ nhiệt. Dữ liệu từ IDC cho thấy số lượng đơn đặt hàng của Xiaomi đạt 62,5% vào năm 2013 và đã giảm xuống chỉ còn 2,5% vào năm 2015.
Không những thế, ngoại trừ 2 thương hiệu quốc tế là Apple và Samsung, Xiaomi còn phải đối mặt với những cạnh tranh dữ dội khác đến từ những công ty công nghệ sừng sỏ khác như ZTE và Huawei. Thậm chí, một số thương hiệu nhỏ hơn như Oppo và Vivo cũng nhanh chóng đứng vào hàng ngũ các thương hiệu phổ biến tại Trung Quốc.
Điều này một phần cũng do chất lượng sản phẩm của Xiaomi gây ra, ông Jin nói. Khi mới ra mắt Xiaomi có rất nhiều điểm mới mẻ, nhưng bây giờ nó không có nhiều tính năng mới hay công nghệ đặc biệt. Xiaomi thực tế không khác là bao so với những đối thủ khác.
Vào năm 2012, khi Xiaomi cho ra mắt Mi3, rất nhiều người đã phàn nàn vì điện thoại của họ liên tục khởi động lại. Và đến Mi 4c ra mắt năm 2015 vừa qua, hãng cũng nhận được nhiều bình luận tiêu cực trên các diễn đàn điện thoại. Nhiều người dùng nói rằng điện thoại của họ hay ngừng hoạt động một cách đột ngột. Thậm chí ngay trong năm nay, nhiều người phàn nàn rằng màn hình của mẫu điện thoại mới nhất Mi5 dễ bị vỡ và uốn cong.
Tuy nhiên, có thể vì giá thành của Xiaomi đã khiến điện thoại của hãng không thể bền như những dòng điện thoại khác, và rõ ràng là “tiền nào của nấy,” không hề sai chút nào.
Thay đổi chiến dịch
Trong khi Xiaomi tập trung bán hàng trực tuyến, thì những đối thủ khác như Huawei, Oppo và Vivo lại làm ngược lại: mở rộng quy mô bán lẻ thông qua các cửa hàng và đại lý phân phối. “Xiaomi đã thất bại trong việc tiếp cận người tiêu dùng ở những thành phố và thị trấn kém phát triển, trong khi những đối thủ khác đã kịp thời mở rộng cửa hàng ra khắp mọi nơi,” Jin nói.
Cả Oppo và Vivo đều có tính năng cùng mức giá tương đương với Xiaomi. Đồng thời các hãng đều có mối quan hệ chặt chẽ với các nhà bán lẻ và nhà phân phối. Ngoài cửa hàng chính hãng, những công ty này đều ký hợp đồng với đại lý bán hàng tại mỗi địa phương, giúp hãng giữ vững mối quan hệ với nhiều nhà bán lẻ điện thoại và thiết bị điện tử như Suning hay Gome. Cuối năm 2015, Oppo có 200.000 cửa hàng trên toàn quốc, còn hệ thống cửa hàng của Vivo cũng có mặt tại 200 thành phố thuộc quốc gia đông dân nhất thế giới này.
Mặc dù người Trung Quốc rất thích mua sắm online, nhưng có tới 74% điện thoại lại được bán thông qua các hệ thống cửa hàng offline trong năm 2015, theo số liệu thống kê từ Beijing Putian Taili Telecommunications Technology, một trong những nhà phân phối điện thoại lớn nhất Trung Quốc.
Hiện nay, 60% số lượng điện thoại của Xiaomi được bán thông qua kênh bán hàng trực tuyến, 40% còn lại thông qua hệ thống bán lẻ. Để bắt kịp thời đại, Xiaomi đã phải mở rộng, hợp tác với các cửa hàng bán lẻ điện thoại và điện tử. Đồng thời tăng số lượng sản phẩm trong các Mi Home, hệ thống cửa hàng của riêng Xiaomi, từ 20% lên đến 50%.
Xiaomi cũng đã hợp tác với China Unicom để điện thoại của hãng được bán trực tiếp trên 4.800 cửa hàng thuộc công ty viễn thông này. Không những thế, Xiaomi còn ưu tiên sản xuất điện thoại Redmi 3X dành riêng cho khách hàng thuộc China Unicom với giá 899 RMB (khoảng hơn 3 triệu VND).
Một tài liệu nội bộ đã tiết lộ với Reuters rằng, Xiaomi muốn bán 58 triệu chiếc trong năm 2016 thông qua hệ thống bán lẻ, tăng gấp đôi sản lượng so với năm 2015.
Nhưng việc mở rộng này không hề dễ dàng gì đối với Xiaomi. Do giá bán thấp đi kèm lợi nhuận ít ỏi, nhân viên bán hàng thường không nhiệt tình giới thiệu các sản phẩm của Xiaomi tới tay người tiêu dùng, Jin nói.
Trong khi đó, các thương hiệu khác như Huawei, Oppo và Vivo đều có hai dòng điện thoại là dòng cao cấp và dòng thứ cấp, chính vì thế nhân viên bán hàng thường được hưởng mức chiết khấu cao hơn, nên họ sẽ nhiệt tình giới thiệu những sản phẩm này hơn là của Xiaomi. Không những thế, chi phí bán hàng trong các cửa hàng sẽ tốn nhiều tiền hơn so với việc bán online.
“Mô hình kinh doanh của Xiaomi là bán sản phẩm với mức giá cực rẻ nên lợi nhuận thu về là rất ít ỏi. Hãng không thu được lãi trong năm đầu và phải đến năm thứ 2, chi phí cấu thành sản phẩm giảm xuống, trong khi đó giá bán vẫn được giữ nguyên, nhờ vậy công ty bắt đầu có lãi. Nhưng điều này không hề đúng với thị trường offline,” Jean-Louis Lafayeedney, Giám đốc một công ty chứng khoán nói.
Ngoài chi phí phân phối, Xiaomi còn phải tiêu tốn nhiều tiền trong việc mở rộng hệ thống cửa hàng, phí đào tạo cũng nhiều thứ khác. “Việc mở rộng thị trường bán hàng offline là hoàn toàn có thể, nhưng chắc chắn nó sẽ làm thay đổi hình thức kinh doanh, chiến lược makerting và sẽ không có khả năng sinh lời,” Lafayeedney nói.
Tuy nhiên, Xiaomi có thể đang có những chiến lược riêng và tham vọng của hãng không dừng lại là một nhà sản xuất smartphone thông thường.“Trong vòng 5 năm qua, Xiaomi đã phát triển nền tảng hệ sinh thái và bây giờ mọi thứ gần như đã hoàn tất,” CEO Lei Jun nói trong một cuộc phỏng vấn.
Bằng việc đầu tư vào các start-up sản xuất đồ gia dụng thông minh, Xiaomi đang cố gắng xây dựng một hệ sinh thái có thể kết nối và kiểm soát mọi thứ trong nhà bằng việc sử dụng một giao diện – điện thoại Xiaomi. Hãng đã đặt cược rất nhiều vào Internet of Things (IoT), một mạng lưới internet được xem là tương lai của công nghệ cũng như của đời sống con người.
Xiaomi muốn sử dụng điện thoại như là công cụ chủ chốt điều khiển các thiết bị thông minh khác.
Hệ sinh thái mong manh?
Nếu bạn nhìn vào những cửa hàng trực tuyến của Xiaomi, bạn sẽ thấy hàng loạt các sản phẩm như: thiết bị set-top box (bộ giải mã tín hiệu truyền hình), các thiết bị theo dõi sức khỏe, các router wifi, máy lọc không khí, nồi cơm điện cùng nhiều đồ gia dụng thông minh khác.
Dù hệ sinh thái đang trong quá trình hoàn thiện, nhưng người dùng vẫn có thể nhìn thấy một số nhược điểm nhất định. Vậy câu hỏi được đặt ra: đây thực sự là chiến lược mới của Xiaomi?
“Xây dựng hệ sinh thái là điều hợp lý, nhưng cần phải có đủ lượng người dùng, ít nhất là 300 triệu người, nhằm giữ vững thiết bị đầu cuối, trong trường hợp này là các smartphone, mới có thể cấu thành nên một hệ sinh thái. Do đặc điểm của hệ sinh thái là cần phải có số lượng gia đình nhất định cùng các dữ liệu liên quan đến nhà ở, rồi dựa vào đó công ty mới có thể cung cấp và bán các dịch vụ giá trị gia tăng được,” ông Yin Sheng, cựu biên tập viên của tạp chí Forbes Trung Quốc và là một chuyên gia nổi tiếng về ngành công nghiệp công nghệ cao Trung Quốc, người từng đặt nghi vấn về mô hình kinh doanh và giá trị của Xiaomi từ ba năm trước. “Nếu số lượng điện thoại bán ra không nhiều, thì bất kỳ mô hình mới nào của Xiaomi cũng khó lòng hoạt động,” ông Yin phân tích thêm.
Jack Chen Xinlei, giáo sư tại CKGSB cho rằng chiến lược hệ sinh thái đã bị Xiaomi phân tán và giảm giá trị làm cho nó “chỉ quan tâm đến cái này và bỏ quên cái kia”.
“Tuy nhiên, với Xiaomi, phải nói là giá trị của hãng cao hơn nhiều so với 1 hãng sản xuất điện thoại, để đổi lấy một nguồn vốn đầu tư mạo hiểm,” Chen nói, và ông cũng cho rằng chính mô hình hệ sinh thái đã giúp Xiaomi nhận được định giá ở mức cao chót vót lên đến 45 tỷ USD trong năm 2014.
Tuy nhiên giá trị công ty đã giảm tới 15 tỷ USD, theo con số được tiết lộ từ Zeqi, CEO của Shenzhen Fenda Technology, đăng tải trên Weibo vào cuối năm 2015 vừa qua, nhưng Xiaomi đã bác bỏ thông tin này ngay sau đó.
Có hai vấn đề lớn với Xiaomi, ông Chen nói. Thứ nhất là Xiaomi không tập trung vào việc phát triển những dòng điện thoại có chất lượng, không củng cố vị thế của mình trong ngành công nghiệp điện thoại, và quá nôn nóng muốn mở rộng sang các lĩnh vực khác.
Các lĩnh vực và sản phẩm Xiaomi đang đầu tư.
Thứ hai là việc định vị của Xiaomi trong thị trường giá rẻ.“Những người mua điện thoại của Xiaomi là những người có thu nhập thấp như sinh viên đai học hay tầng lớp công nhân. Họ không phải là những khách hàng trung thành. Khi có tiền, họ sẽ mua các thương hiệu khác như Apple và Samsung,” ông Chen phân tích.
Xiaomi Notepro là chiếc điện thoại đắt nhất của Xiaomi. Khi mới ra mắt Notepro được niêm yết giá 3.299 RMB (hơn 11 triệu VNĐ), nhưng không lâu sau đó giá được hạ xuống chỉ còn 2.599 RMB (gần 9 triệu VNĐ). Dù công ty đã rất hãnh diện với dòng điện thoại tầm trung RedMi đã bán được với mức kỷ lục trên 25 triệu chiếc, nhưng hãng chưa bao giờ công bố số lượng Xiaomi Notepro được bán ra là bao nhiêu.
“Đối tượng bán hàng của Xiaomi là những người thu nhập thấp, chắc chắn họ sẽ không đủ sức để mua các sản phẩm khác như các sản phẩm gia dụng thông minh chẳng hạn,” ông Chen nói.
Tại các cửa hàng trực tuyến của Xiaomi bạn sẽ nhìn thấy nhiều sản phẩm gia dụng thông minh được phát triển bởi các start-up do Xiaomi đầu tư, đều không phải là những tên tuổi hàng đầu trong nền công nghiệp này. Nếu thương hiệu Xiaomi bị giảm giá trị vì một số lí do nào đó, những sản phẩm của họ sẽ dễ dàng rút khỏi Xiaomi, hoạt động dưới tên thương hiệu riêng và sẽ bán trên những website thương mại điện tử khác.
Tương lai nào cho Xiaomi?
Hầu hết các chuyên gia nghiên cứu của CKGSB đều cho rằng Xiaomi cần phải làm nhiều hơn nữa trong việc cải thiện sản phẩm của họ. Hiện nay, giá trị của công ty chỉ dựa chủ yếu vào chiến lược tiếp thị cùng các mô hình kinh doanh, nhưng Xiaomi không có nhiều sản phẩm chủ đạo, hay những nền tảng vững chắc nhằm cung cấp sức mạnh cho những công ty công nghệ cao như Xiaomi.
Ông Lei Jun cũng nhận thấy các vấn đề mà công ty đang phải đối mặt và chắc chắn sẽ tìm cách thay đổi. Ngoài kế hoạch liên quan đến hệ thống cửa hàng phân phối và phát triển nhiều kênh bán hàng khác nhau, Xiaomi cũng cần phải chú ý hơn trong việc phát triển các sản phẩm công nghệ cốt lõi của chính công ty. “Xiaomi đang phải đối mặt với sự cạnh tranh từ chính những sản phẩm hơn là từ các mô hình kinh doanh… Xiaomi phải tập trung vào việc phát triển các dòng điện thoại cao cấp và Xiaomi sẽ mất đi một lượng khách hàng cùng lợi nhuận đi kèm. Và tất nhiên nó còn phụ thuộc vào mức độ hy sinh mà Xiaomi muốn là bao nhiêu,” ông Chen nói
Gần đây, hàng loạt người dùng các thiết bị chạy hệ điều hành iOS (iPhone, iPad…) tại Mỹ và châu Âu trở thành nạn nhân bị đòi tiền chuộc.
Các tin tặc khóa các thiết bị của nạn nhân, đỏi tiền chuộc từ 30 đến 50 USD để mở khóa trên iPhone và iPad, các thiết bị được hacker thăm hỏi thường bị chuyển qua chế độ Lost mode
Tin nhắn đòi tiền chuộc
Cách thức mà hacker đã tiến hành như sau:
– Đầu tiên tin tặc lấy Apple ID bằng cách tìm kiếm lỗ hổng trên máy tính, đánh cắp dữ liệu bị rò rỉ hoặc các phương pháp lừa đảo khác.
– Tiếp đến, kẻ tấn công dùng chức năng “Find My iPhone” (chức năng định vị tìm lại điện thoại khi bị mất) để làm cho thiết bị chuyển qua chế độ Lost mode (bị đánh cắp).
– Lúc này, chúng có thể khóa thiết bị, gửi tin nhắn ra màn hình khóa, tạo âm thanh để nạn nhân chú ý.
Nếu nạn nhân liên lạc theo email ở màn hình khóa, ngoài việc làm theo hướng dẫn trả tiền, nếu trong vòng 12 tiếng không trả tiền, toàn bộ dữ liệu của họ sẽ bị xóa mất.
Có tin đồn chưa xác minh rằng có 40 triệu tài khoản iCloud đang được rao bán, nhưng tính xác thực không cao.
Giải pháp hiện tại:
Cách tốt nhất chống lại kiểu tấn công dạng này là bật xác minh 2 lớp với tài khoản Apple ID của bạn. Thực hiện như sau:
2. Tại màn hình trên, bạn click vào Manage your Apple ID
3. Nhập đầy đủ thông tin về tài khoản và mật khẩu, nhấp tiếp vào Sign In, tiếp đến nhấp vào thẻ Password and Security, rồi click tiếp vào Get Started
4. Tại đây bạn click vào Continue để xác nhận
5. Bạn nhập vào số điện thoại của mình để Apple gửi mã kích hoạt tới, sau đó nhập mã kích hoạt gồm 4 ký tự vào cửa sổ Verify phone number rồi click vào Verify
6. Để hoàn tất bạn click vào Enable Two-Step Verification
Như vậy là bạn đã kích hoạt thành công bảo mật 2 lớp dành cho tài khoản iCloud của mình.
Khi dùng xác nhận bảo mật 2 lớp, thậm chí nếu ai biết mật mã của bạn, họ cũng chỉ có thể truy cập vào những thiết bị được xác thực an toàn. Cách này giảm thiểu nguy cơ thiết bị tin tặc tấn công.
Oppo F1s được hãng xem là một trong những sản phẩm côt lõi trong nửa sau của năm 2016, smartphone có tên gọi F1 Selfie Expert (chuyên gia Selfie)
Theo Oppo, F1s sẽ kế thừa các thế mạnh của F1 như chụp ảnh, kiểu dáng, sức mạnh, đồng thời được bổ sung những tính năng mới để đưa dòng F1 lên một tầm cao mới. Hồi đầu năm nay, hãng đã tung ra thị trường dòng F series được thiết kế cho nhiếp ảnh trên smartphone.
Thiết bị này cung cấp nhiều sự tiện dụng và tính năng mà người yêu thích nhiếp ảnh di động mong muốn để phục vụ cho nhu cầu chụp ảnh hàng ngày của người dùng. Theo Oppo, nhờ sự thành công của F1 đã giúp hãng đạt được mức độ tăng trưởng quý 1-2016 cao nhất so với cùng kỳ các năm trước, thậm chí cao nhất so với bất cứ hãng smartphone hàng đầu nào. Theo số liệu của công ty nghiên cứu thị trường IDC, số lượng xuất xưởng trong quý 1-2016 của hãng tăng 153,2% so với cùng kỳ năm trước.
Oppo F1 cũng chiếm vị trí đầu bảng trong nhóm smartphone có tầm giá 250 – 300 USD ở Nhật Bản, Indonesia và Việt Nam hồi tháng 5-2016; chiếm vị trí thứ 2 ở Thái Lan và Malaysia.
Virus, malware, mã độc nghe trộm, theo dõi… luôn là những mối đe dọa cho smartphone ngày nay, bài viết chia sẻ những ứng dụng giúp bạn tự bảo vệ chính mình.
Mặc dù smartphone xuất hiện được một thời gian nhưng những loại virus mã độc này không hề suy giảm, trái lại chúng còn bùng nổ nhiều hơn. Nếu lo ngại tình trạng sự riêng tư bị xâm phạm, bạn nên tham khảo qua vài ứng dụng để bảo vệ thiết bị khỏi sự tấn công của các loại virus và mã độc này.
Ứng dụng quét virus / mã độc trên Android
Dễ nhận ra 3 ứng dụng đầu tiên tập trung cho Android, lí do cũng không khó lý giải: hệ điều hành iOS và Windows 10 Mobile vẫn được xem là an toàn, không bị virus tấn công nhiều bằng hệ điều hành Android. Dưới đây là các ứng dụng bạn nên tham khảo.
Nếu bạn thấy điện thoại bỗng dưng chậm, nóng lên dù không sử dụng hay màn hình xuất hiện những quảng cáo không biết từ đâu ra… đây là những dấu hiệu máy đã bị nhiễm virus. Khi đó hãy thử cài và sử dụng ứng dụng này. Nhược điểm là trong ứng dụng này có vài thứ không cần thiết, dư thừa.
Đây là một ứng dụng cực kỳ nổi tiếng với việc Play Store ghi nhận có hơn 100 triệu lượt tải về và cài đặt.
Tải miễn phí của ứng dụng Safe Security cho hệ điều hành Android.
2. Avast Mobile Security (Avast Antivirus – Mobile Security & Virus Cleaner)
Một ứng dụng cực kỳ nổi tiếng của Avast, công ty chuyên về bảo mật với các phần mềm diệt virus cùng tên. Avast Mobile Security trên Android tập trung nhiều tính năng trong ứng dụng giúp bảo vệ thiết bị của bạn khỏi những mối hiểm họa. Một vài tính năng quan trọng trong ứng dụng này là ngăn chặn mã độc theo thời gian thực, có thể quét virus thủ công, xóa Trojan, ngăn chặn các giao dịch đáng ngờ, lừa đảo…
Ứng dụng này cũng đón nhận hơn 100 triệu lượt tải trên kho Play Store.
3. Kaspersky Internet Security – (miễn phí hoặc trả 15 USD / năm)
Một tên tuổi quá quen thuộc với người dùng Việt. Với tính năng diệt virus và bảo vệ mạnh mẽ, không có gì ngạc nhiên khi Kaspersky nằm trong số những phần mềm diệt virus tốt nhất cho Android do AV-Test bình chọn.
Phiên bản thương mại (premium) có trả phí hàng năm cung cấp thêm những tính năng quan trọng như bảo vệ điện thoại khỏi các cuộc tấn công giả mạo (phishing) và chặn cuộc gọi. Ứng dụng này cũng đã ghi nhận hơn 50 triệu lượt tải về.
Tải Kaspersky Internet Security
(Kaspersky Mobile Antivirus: AppLock & Web Security) cho hệ điều hành Android tại liên kết này.
Các ứng dụng liên lạc
4. Linphone (miễn phí)
Nếu bạn dùng smartphone để thực hiện cuộc gọi qua mạng (VoIP); bạn cũng lo ngại về những vấn đề như tính riêng tư, an toàn, khi đó hãy thử dùng Linphone, với các tính năng như thực hiện cuộc gọi kèm âm thanh hình ảnh chất lượng HD.
Do ứng dụng và giao thức là mã nguồn mở nên ai cũng có thể kiểm tra nội dung bên trong, và dĩ nhiên sẽ an tâm hơn. Đây là một trong những ứng dụng liên lạc mã nguồn mở tốt nhất hiện tại. Bạn có thể dùng Linphone gửi tin nhắn văn bản, hình ảnh, file qua giao thức an toàn.
Linphone trên Android đã ghi nhận hơn 500 ngàn lượt tải về. Tải tại các phiên bản cho các hệ điều hành Android, iOS, W10 Mobile
5. Telegram (miễn phí)
Bạn không quan tâm cuộc gọi qua mạng nhưng lại quan tâm đến vấn đề riêng tư, sự an toàn khi gửi tin nhắn. Khi đó Telegram sẽ là sự lựa chọn tốt. Ứng dụng này tương tự WhatsApp, và có vài tính năng quan trọng.
Telegram lưu tin nhắn trên mây, vì thế tất cả thiết bị cài Telegeram đều được đồng bộ. Ngoài tính năng trò chuyện truyền thống, Telegram còn hỗ trợ chát nhóm tới 5.000 người. Điểm mạnh của Telegram chính là việc tin nhắn được mã hóa, bạn có thể lên thời gian tin nhắn tự hủy. Sử dụng nhanh và thuận tiện. Ứng dụng nổi tiếng này đã được tải về 500 triệu lần chỉ tính trên nền tảng Android.
Có phải một trong những lí do bạn luôn mang theo smartphone bên người để khi có việc gì bạn sẽ liên lạc ngay và luôn cho ai đó? SafeTrek còn làm được hơn thế khi biến chiếc điện thoại của bạn thành thiết bị cá nhân an toàn.
Rất đơn giản, khi bạn cảm giác bị đe dọa, bạn ấn nút SafeTrek trên màn hình. Khi xong việc, bạn cần gõ mã PIN để mở khóa, còn nếu không nhập đúng, ứng dụng sẽ tự động thông báo cho cảnh sát dựa vào vị trí GPS của bạn.
Bạn có thể dùng thử trong 30 ngày trước khi quyết định có nên trả phí hàng tháng hay không. Dù là một ứng dụng trả phí nhưng Noonlight: Feel Protected 24/7 cũng đã có hơn 500 ngàn lượt tải về trên Android.
Bạn có thể khóa điện thoại bằng mã PIN thông qua các ứng dụng đầy rẫy trên mạng. Nhưng nếu bạn muốn phục hồi thiết bị? bạn sẽ cần đến Prey.
Prey cho phép bạn xác định vị trí của thiết bị, làm cho thiết bị có thể gửi tin nhắn báo động, thậm chí xóa dữ liệu của thiết bị từ xa (tính năng này nằm ở bản trả phí). Khi điện thoại bị mất cắp, Prey sẽ là ứng dụng cần thiết cho bạn. Ứng dụng này cũng đã nhận hơn 1 triệu lượt tải về.
Một giải pháp chống trộm khác dành cho Android, thậm chí tốt hơn cả Prey. Nhược điểm của Cerberus có lẽ là không có bản miễn phí (cho dùng thử 7 ngày để trải nghiệm).
Không chỉ có những tính năng nâng cao (như phục hồi dữ liệu và truy cập thiết bị từ xa, được viết bằng ngôn ngữ lập trình shell, giống Unix), Cerberus còn có hai phiên bản: một tiêu chuẩn và một phiên ngụy trang tên là “System Framework”. Vì thế nếu chẳng may bạn bị mất điện thoại, bạn cũng yên tâm hơn.
Tải Cerberus cho Android
9. Hotspot Shield VPN (miễn phí hoặc 30$/năm)
https://www.youtube.com/watch?v=wvCop-gKrig
Nếu như có điều kiện, bạn nên dùng dịch vụ VPN có trả phí của những dịch vụ uy tín vì chất lượng tốt, không bị giới hạn băng thông và dịch vụ chăm sóc khách hàng tốt. Nhưng nếu không muốn tốn nhiều tiền, bạn có thể dùng Hotspot Shield, một trong những dịch vụ miễn phí của VPN. Nó cho bạn lướt web ẩn danh, mã hóa lưu lượng dùng web của bạn, và cho phép bạn chặn những phần nghi ngờ trên trang web và video.
Nếu dùng bản trả phí, bạn sẽ được cấp tài khỏan Elite: trình duyệt không có quảng cáo, bảo vệ mã độc theo thời gian thực. Ngoài ra, bản có phí sẽ cho bạn sử dụng những ưu đãi riêng như NordVPN hoặc Private Internet Access.
Đây là một ứng dụng nên có trên Android, không phải ngẫu nhiên mà chương trình này được đánh giá 4.7 sao và có 50 triệu lượt tải về.
Với AppLock, bạn có thể khóa vài tính năng trong máy, ví dụ dữ liệu điện thoại, WiFi, Bluetooth, những ứng dụng cụ thể, tùy chỉnh trong thiết bị Android. Dĩ nhiên bạn phải nhập mã PIN để vào.
Một số thiết bị như dòng Galaxy của Samsung hay HTC One còn hỗ trợ thêm chức năng nhận dạng bằng dấu vân tay, tính năng này an toàn hơn nhập mã PIN.
Ông Masayoshi Son - CEO của SoftBank Group. Ảnh Reuters
Nhà mạng lớn của Nhật Bản là SoftBank đã chính thức xác nhận tin đồn đang có ý định mua lại nhà sản xuất chip bán dẫn của Anh là ARM Holding.
Ông Masayoshi Son – CEO của SoftBank Group. Ảnh Reuters
Thỏa thuận này là thỏa thuận mua lại lớn nhất của SoftBank sau thương vụ mua nhà mạng Sprint với giá 21,3 tỷ USD, đây cũng là thỏa thuận mua lại công ty công nghệ có số tiền lớn nhất tại khu vực Châu Âu.
ARM được sáng lập tại Cambride – Anh vào năm 1990, công ty này rất nổi tiếng trên thị trường với sản phẩm chip xử lý di động khi hầu như toàn bộ smartphone, tablet đều dùng chip với nhân do hãng này thiết kế bao gồm cả iPhone. Những con chip tiêu thụ ít điện năng và giá thành này được kỳ vọng sẽ tăng tốc cho ngành công nghiệp Internet Vạn Vật (IoT).
Các hãng làm chip xử lý di động đều sử dụng công nghệ do ARM thiết kế, việc cấp phép công nghệ cho những hãng đối tác này giúp ARM thu về khoản tiền không nhỏ. Trong năm 2015 đã có tổng cộng 15 triệu con chip do ARM thiết kế được bán ra, tăng 3 triệu đơn vị so với một năm trước đó.
ARM với tên gọi trước đây là Advanced RISC Machines, sau đổi lại thành tên viết tắt như bây giờ vào năm 1998, đây là một công ty liên doanh giữa Apple, VLSI Technology và Acorn Computer, chip ARM được Apple lựa chọn cho thiết bị Newton PDA của họ.
Trong thông báo của mình, SoftBank cho biết sẽ giữ lại trụ sở chính của ARM tại Cambridge, tăng gấp đôi số lượng nhân viên tại Anh trong 5 năm tới lên con số 6 ngàn nguời, cũng như giữ lại mô hình kinh doanh hợp tác dựa trên hiện tại của nó và cơ cấu quản lý cấp cao.
Những thương vụ mua lại lớn nhất của SoftBank
SoftBank trong thời gian gần đây đã liên tục có những động thái đáng kể trên thị trường, khi chưa đầy 1 tháng trước đã bán hết cổ phần tại Supercell – nhà phát triển game nổi tiếng Clash of Clans cho công ty Trung Quốc là Tencent với giá hơn 10 tỷ USD.
Thương vụ của SoftBank thâu tóm ARM cũng nhanh chóng được liệt kê vào các vụ mua lại công ty công nghệ lớn nhất mọi thời, như năm ngoái Dell thâu tóm công ty giải pháp lưu trữ EMC với giá 67 tỷ USD, cũng như đánh bật vụ thâu tóm LinkedIn với giá 26,2 tỷ của Microsoft hồi tháng trước.
Trình duyệt web Maxthon mới đây vừa bị cảnh báo nguy cơ an ninh khi gửi các thông tin cá nhân của người dùng về máy chủ của công ty phát triển nó tại Trung Quốc.
Maxthon là một trình duyệt miễn phí dành cho các hệ điều hành Windows, OS X, Linux, và được phát triển bởi công ty Trung Quốc – Maxthon Ltd có trụ sở tại Bắc Kinh. Nó cũng có hỗ trợ các hệ điều hành Windows Phone 8, iOS và Android dưới tên gọi Maxthon Mobile. Theo thống kê, Maxthon chiếm khoảng 1% thị phần trình duyệt tính ở quy mô toàn thế giới.
Riêng tại Trung Quốc, ước tính có từ 2% đến 3% người dùng Internet ở quốc gia này sử dụng Maxthon để duyệt web.
Theo các nhà nghiên cứu bảo mật của công ty Ba Lan Exatel, Maxthon thường gửi một file nén ZIP về máy chủ tại Trung Quốc – bất kể hành động này có được sự cho phép của người dùng hay không. File ZIP này chứa tất cả các loại dữ liệu về thiết bị của người dùng cũng như lịch sử sử dụng Internet của họ.
Các thông tin bị gửi đi bao gồm thông tin về CPU, bộ nhớ, tình trạng sử dụng công cụ chặn quảng cáo (adblocker), và trang khởi động của người dùng. URL của tất cả các website người dùng truy cập, lịch sử tìm kiếm Google, và danh sách các ứng dụng được cài trên thiết bị cũng được gửi về máy chủ của Maxthon.
Trình duyệt này có một thiết lập để người dùng gửi một số thông tin nhất định về máy chủ – như một phần trong chương trình trải nghiệm người dùng (User Experience Program) của Maxthon. Tuy nhiên, cho dù người dùng kích hoạt hay vô hiệu hoá thiết lập này thì file ZIP nói trên vẫn được gửi đi. Những thông tin này sẽ là mồi ngon để các tên tội phạm mạng thực hiện các cuộc tấn công vào người dùng – theo như một trong số các nhà nghiên cứu bảo mật của Exatel.
Có rất nhiều trình ghi chú, song nếu bạn thường dùng Gmail thì Google Keep chắc chắn cũng dễ đáp ứng các yêu cầu của bạn.
Tuy Google Keep hiện đã hỗ trợ các nền tảng di động cũng như website, song tính đơn giản quá mức của nó làm cho bạn đôi khi cảm thấy thiếu thốn. Nếu bạn có cảm giác này, hãy tham khảo 7 cách tối ưu dưới đây để việc ghi chú trở nên thuận tiện hơn.
1. Ghi chú nhanh bằng thao tác cử chỉ
Hiện có khá nhiều Launcher trên Android hỗ trợ các thao tác cử chỉ, ví dụ như Nova Launcher Prime là một chương trình như vậy với giá chỉ 1 USD.
Khi sử dụng Nova Launcher Prime, bạn có thể thiết lập một hành động để kích hoạt Google Keep, trong trường hợp như hình trên là lựa chọn activities.shareReceiverActivity. Khi thực hiện xong bạn sẽ nhận được một cửa sổ nhỏ để ghi chú ngay trên màn hình
2. Tô màu theo dạng ghi chú
Việc đánh dấu các ghi chú theo loại màu được Google Keep hỗ trợ sẵn, dù rằng việc này thường được cho là không quan trọng, nhưng nếu bạn thử cố đặt một hệ thống mã màu cho các ghi chú thì nó cũng sẽ sớm cho bạn sự thuận tiện.
Ví dụ bạn có thể ghi chú màu xanh lá là dành cho công việc, ghi chú cho gia đình là màu vàng và những thứ cần hoàn thành gấp là màu đỏ… nó sẽ giúp bạn dễ phân loại và nhận ra những gì cần khi bạn cuộn xuống hàng tá note.
Nhưng quan trọng hơn cả là Google Keep có thể lọc những ghi chú theo màu sắc, điều này sẽ giúp bạn dễ dàng tìm ra ghi chú cụ thể, đặc biệt khi không có từ khóa tìm kiếm ghi chú nào là hữu hiệu.
3. Dùng thời gian và gợi nhớ địa điểm
Hầu hết các ứng dụng ghi chú đều có một vài tính năng gợi ý giúp bạn dễ tìm lại chúng như thời gian, mốc sự kiện, những công việc hàng tuần… Nhưng Google Keep thì có một bước xa hơn là gợi nhớ theo địa điểm.
Thực ra nó khá là đơn giản, khi bạn đưa một gợi nhớ cho ghi chú, bạn có thể thay đổi dạng gợi nhớ từ Thời gian (time) sang địa điểm (Place), rồi nhập địa chỉ vào, khi được đưa đến bản đồ bạn nhấn vào địa điểm lựa chọn. Và rồi từ đó mỗi khi bạn đến gần khu vực đó, Google Keep sẽ nhắc bạn về cái ghi chú này. Tính năng này đặc biệt hữu dụng khi bạn có nhu cầu đi shopping hay đi làm việc mỗi ngày
4. Sắp xếp các ghi chú với nhãn (Label)
Hiện các ứng dụng ghi chú đã có hệ thống tag khá hay, còn Google Keep lại chưa thực sự mạnh khoản này. Nhưng việc sử dụng nhãn vẫn khá hữu dụng, và bjan nên sử dụng nó thường xuyên
Có 2 cách để bạn gắn nhãn vào một ghi chú
– Mở menu và chọn Labels, tại đây bạn có thể tạo một nhãn mới và lựa chọn chúng cho các ghi chú.
– Sử dụng hashtag (#) tại bất kỳ điểm nào trong ghi chú
Có một cách phối hợp đơn giản giữa việc đánh dấu màu và nhãn, đó là bạn hãy dùng màu ghi chú cho thể loại (ví dụ như Công việc, Gia đình, giải trí) và dùng nhãn cho tính chất cụ thể hơn (ví dụ: dự án). Điều tiện lợi là Widget của Google Keep hiển thị ghi chú dựa trên nhãn
5. Ghi chú bằng giọng nói
Một điểm lợi rất lớn khi sử dụng Google Keep là bạn có thể dễ dàng ghi chú bằng giọng nói, và dĩ nhiên là hoàn toàn bằng tiếng Việt vì Google đã hỗ trợ nhận dạng ngôn ngữ của chúng ta.
Một khi được kích hoạt (bằng việc bấm vào biểu tượng micro) Google sẽ chuyển đổi những điều bạn nói thành văn bản (đòi hỏi máy có kết nối Internet).
6. Viết ghi chú bằng tay rồi scan lại
Đôi khi bạn có ghi chú viết bằng tay, và Google Keep có tính năng quét lại chữ và chuyển nó thành văn bản số
Để thực hiện bạn làm như sau:
– Dùng máy ảnh trên smartphone chụp lại đoạn văn bản đó.
– Đưa ảnh nó vào ghi chú và rồi nhấp lên ảnh đó.
– Menu hiện ra và bạn lựa chọn “Grab Image Text”
Máy sẽ tiến hành quét nội dung trong ảnh và đưa ra văn bản cho bạn, thao tác này có thể mất kha khá thời gian
7. Chia sẻ quyền truy cập cho tài khoản khác
Để cho phép một tài khoản khác có thể truy cập và xem những ghi chú của mình, bạn thực hiện:
– Mở note bạn muốn chia sẻ.
– Vào menu, lựa chọn Collaborators.
– Gõ địa chỉ email của người bạn cần chia sẻ.
Và như thế người đó cũng sẽ có thể xem và chỉnh sửa note như một cách nhắc nhở chung với bạn, ví dụ như bạn ra chợ mua đồ cho gia đình thì trong lúc đi, người được bạn chia sẻ có thể thêm những món đồ để nhắc bạn mua, vì tính năng đồng bộ ghi chú đã gần như là theo thời gian thực nên bạn có thể dễ dàng nhận được thông tin mới ngay lập tức.
Tại Việt Nam, có hay không một thế giới ngầm hacker hoạt động có tổ chức, có tôn chỉ mục đích đàng hoàng, hay chỉ là một sự liên kết lỏng lẻo giữa những thanh thiếu niên muốn thể hiện trình độ “xâm nhập”, “bẻ khóa” của mình? Phóng viên của e-CHIP đã thâm nhập vào giới hacker để tìm hiểu về điều này.
Ba website của hacker Việt Nam
Hiện tượng một số thanh thiếu niên dành nhiều thời gian bên máy tính để tìm hiểu, thực hiện những kỹ thuật tấn công (hack) và bẻ khóa phần mềm (crack) không xa lạ gì đối với hầu hết các quốc gia trên thế giới. Từ chỗ là những kẻ mới tập toẹ vào nghề (script kiddies, newbie), họ dần dần trở nên thành thạo và trở thành những hacker, cracker.
Nhưng trước khi trở nên tinh thông, họ đã phải trải qua giai đoạn tham gia các forum (diễn đàn trên Internet), các mailing list (hộp thư thoại) và các tổ chức do giới hacker lập ra để trao đổi thông tin, học hỏi những kiến thức về hack và crack.
Cho đến thời điểm này, trên Internet xuất hiện tương đối nhiều website bàn về hack và crack do giới trẻ Việt Nam lập nên. Nói chung, đây là những website “tự phát”.
Những website này bắt nguồn từ “ý thích” của một người hoặc một nhóm người nào đó. Họ bỏ công thiết kế và sau đó thuê một máy chủ tại nước ngoài để đặt website, rồi quảng bá liên tục để thu hút thành viên.
Hiện có ba website loại này tập hợp được nhiều thành viên nhất, đó là website của HackerVN, VietHacker và HKC. Có thể coi đây là ba “tổ chức” hacker có mạng lưới hoạt động rộng khắp nhất ở nước Việt .
Website của HackerVN (HVA) do một hacker có biệt danh “Onin” đứng đầu. Website này có số lượng chuyên mục khá phong phú, cung cấp các kiến thức từ cơ bản đến nâng cao, thu hút được khoảng 2.000 thành viên, trong đó có hơn 150 thành viên cốt cán.
Được biết, một thành viên của HVA ở Anh quốc đã bỏ tiền túi ra thuê máy chủ đặt website cho HVA. Có thể coi HVA là một “tổ chức” hacker hoạt động có tôn chỉ mục đích rõ ràng. Trên website của HVA, người ta có thể đọc thấy dòng chữ: “Muc đích của chúng tôi là cung cấp tất cả các kiến thức liên quan đến bảo mật và góp phần thúc đẩy sự nắm bắt kiến thức bảo mật điện toán trong cộng đồng… Chúng tôi không viết virus cũng như không dung túng cho hành vi viết và phát tán virus. Chúng tôi không đánh cắp mật khẩu của người dùng. Chúng tôi không phá huỷ dữ liệu của bất cứ website nào. Chúng tôi không truyền bá ảnh đồi trụy. HVA có quyền gỡ bỏ bất cứ thành viên hoặc bài viết nào vi phạm những điều trên”.
Tuy nhiên, với những kiến thức về hack và crack cung cấp trên Website này, không một ai dám đảm bảo rằng các thành viên sẽ không sử dụng vào mục đích xấu.
Một website khác cũng khá “nổi tiếng” thuộc về VietHacker, quy tụ được hơn 1.000 thành viên, trong đó có hơn 100 thành viên chính. Những người đứng đầu website này có biệt danh là “Microsoftvn” (PAT), “Kha”, “Baodainhan” và “DarkAngel”. Đáng chú ý chính là “Microsoftvn”, sinh năm 1984 nhưng đã có nhiều thành tích trong việc xâm nhập và tấn công máy tính.
Cuối cùng, phải kể đến website Hacker Club (HKC) của một bạn trẻ khác mang tên LPTV. Website này có khoảng 2.000 thành viên, trong đó có sáu thành viên trụ cột, bao gồm LPTV, “Binhnx”, “Soccerer”, “Tikhung”, “Hoavenu” và “Bazoka”. Các thành viên này được phân chia phụ trách vùng hoạt động của HKC tại ba miền đất nước và cả nước ngoài. “Hoavenu” phụ trách miền Nam, miền Trung là “Tikhung” và “Bachocdien”, miền Bắc là “Binhnx” và “Soccerer”. Hacker “Bazoka” phụ trách Bắc Âu và châu Mỹ.
Thậm chí, HKC có người quản lý tài chính riêng là một cô gái, biệt danh là “icetest”, đang du học tại Úc. Cô này có một tài khoản riêng. Các thành viên cốt cán của HKC hàng tháng tự nguyện đóng góp một khoản tiền, sau đó chuyển vào tài khoản của cô “icetest” để làm quỹ chung.
Theo điều tra của e-CHÍP, mỗi tháng các thành viên chủ chốt của HKC đóng góp trung bình hai triệu đồng vào quỹ chung. Số tiền trong quỹ sẽ được chi dùng cho việc thuê máy chủ, hội họp, quà sinh nhật, v.v… Sáu thành viên chính của HKC còn có một nơi cất giữ các công cụ hack, crack, các tài liệu bí mật trên mạng. Chỉ khi cả sáu “thủ lĩnh” cùng truy cập một lúc, tất nhiên là mỗi người một mật khẩu riêng, thì mới mở được “cửa vào”.
Những người đứng đầu ba website HVA, VietHacker và HKC có sự liên hệ chặt chẽ với nhau qua thư điện tử (e-mail) và chương trình tán gẫu (chat). Đặc biệt, phần mềm chat đã được họ sửa đổi để có thể chat một cách an toàn giữa hai người với nhau.
Lúc đầu mới thành lập, cả ba website nói trên đều có xu hướng truyền bá và cổ vũ cho việc tấn công máy tính, xài account “chùa”. Tuy nhiên, sau khi hàng loạt các website của hacker như clbmatma.net bị nhà chức trách “dẹp tiệm”, còn hai hacker ở TP.HCM bị bắt, một số hacker khác bị “hỏi thăm” thì những website này đã chuyển sang hoạt động với tiêu chí “không phá hoại, không truyền bá virus, không gửi ảnh khiêu dâm…”. Dù sao, sự tự giác và giác ngộ của từng thành viên vẫn là một dấu chấm hỏi.
Đặc biệt, giữa ba website này lại cũng thường xảy ra… “chiến tranh”. Chẳng hạn, ngay trước và sau Tết Quý Mùi, hai “câu lạc bộ” (CLB – như họ tự xưng) VHA và HKC đã “liên minh” tấn công HVA (HackerVN), khiến cho domain của HVA đã bị “cướp mất”. Dĩ nhiên, HVA “phản pháo”. Một cách âm thầm, song chúng tôi được biết cả ba “CLB” (Website) này đang đánh nhau với… “toàn bộ sức mạnh của mình”.
Hầu hết những trang web liên quan đến các “CLB” này đều bị “tàn phá”. Cuộc chiến đang tiếp tục, do bên HVA vừa tấn công bằng kỹ thuật DDoS đối với Website của HKC và VHA…
Hacker Việt Nam và một số “chiến tích”
Giao diện website HVA vào năm 2004. Ảnh: Archive.org
Cả ba “CLB” (Website) kể trên đều rất linh hoạt trong việc tiếp nhận thành viên. Một thành viên của Website này hoàn toàn có thể tham gia với tư cách thành viên của một Website khác, tất nhiên là vào thời kỳ “tiền chiến tranh CLB”. Đa số thành viên của các website hacker Việt Nam đều rất trẻ. Họ là các sinh viên, học sinh đang theo học các trường kỹ thuật. Tuy nhiên, cũng có lác đác một vài người học các trường về khoa học xã hội. Điển hình là LPTV, anh này tuy là một “trùm hacker” nhưng lại học trường Báo chí.
Trong giới hacker Việt Nam cũng xuất hiện những nhân vật “có tầm cỡ”, hiện đang làm cho một số công ty trong và ngoài nước. Những người này không bao giờ cầm đầu các website mà hoạt động rất âm thầm, lặng lẽ. Bởi họ biết nếu để lộ “tung tích” thì sẽ không có lợi cho công việc của mình. Trình độ của họ rất đáng kính nể. Đó là một số người đang làm việc tại Ngân hàng ACB, Tổng Công ty Dầu khí Việt Nam, Đại học Bách khoa Hà Nội…
Thậm chí, “cao thủ” của hacker Việt Nam còn có mặt cả ở vài công ty công nghệ thông tin hàng đầu như VDC và FPT. Đặc biệt, tại Việt Nam có ít nhất ba “đại cao thủ” vừa làm cho đơn vị mình, vừa được một số công ty phần mềm lớn của nước ngoài thuê dò tìm những lỗ hổng bảo mật trong các sản phẩm của họ với mức lương xấp xỉ mỗi người khoảng 30.000-36.000 USD/năm.
Một lực lượng khác cũng không kém phần tài năng là các sinh viên Việt Nam đang theo học tại nước ngoài. Đây là những người vừa có kỹ năng, vừa có điều kiện sử dụng Internet, như các hacker “bazoka”, “huongvn”, “icetest”,… đã đóng góp rất nhiều cho sự tồn tại của các website hacker Việt Nam.
Năm 1996, khi Việt Nam tiến hành thử nghiệm trao đổi e-mail với thế giới (lúc đó là e-mail giữa Thủ tướng Võ Văn Kiệt và Thủ tướng Thụy Điển), một hacker Việt Nam đã đột nhập vào mail server và lấy cắp được địa chỉ e-mail này, sau đó dùng chương trình bom thư gửi lung tung. Mãi về sau, này các chuyên gia máy tính mới phát hiện ra tung tích của hacker này ở tận… Australia.
Theo dõi “biên niên sử hacker Việt Nam”, có thể ghi nhận thêm: năm 1997, khi Việt Nam chính thức tham gia vào mạng Internet, hàng loạt các server bị hacker Việt Nam đột nhập, lấy đi nhiều account (tài khoản) của khách hàng. Cho đến năm 2001, nạn đánh cắp account đã trở nên phổ biến. Một số website của hacker liên tục cung cấp những account “chùa”, điển hình là clbzmatmac.net, hacckernvn.com, nertanhze.com… Nhiều khách hàng đã phải trả những số tiền khổng lồ, lên tới vài chục triệu đồng, do bị quá nhiều người sử dụng phi pháp chung account.
Sau khi Tổng công ty Bưu chính Viễn thông áp dụng một số biện pháp bảo mật account như giới hạn số điện thoại truy cập, cung cấp cho khách hàng danh sách các số điện thoại truy cập vào account của họ thì nhiều hacker chuyển hướng sang tấn công một số website. Do các web server của Việt Nam thường chạy chương trình Internet Information Server (IIS) vốn còn rất nhiều lỗ hổng nên các hacker chẳng khó khăn gì trong việc xâm nhập và thay đổi trang chủ website.
Vào tháng 3 năm 2000, khoảng hơn 20 Website đã bị hacker tấn công và thay thế nội dung trang chủ. Trong tháng 6 năm 2002, một ngân hàng lớn của Việt Nam cũng đã bị hacker tấn công. Theo những tin tức lan truyền trong giới hacker, có một số tài khoản của khách hàng đã bị lấy cắp và tiêu xài. Hiện tại, các hacker đang có xu hướng xâm nhập vào máy chủ của các công ty lớn để lấy mật khẩu và các tài liệu quan trọng.
Tuy nhiên, cũng phải nói rằng có nhiều hacker sau khi xâm nhập được vào máy chủ đã để lại những dấu hiệu hoặc những dòng tin nhắn, thông báo cho người quản trị biết lỗ hổng bảo mật mà anh ta đã xâm nhập, giúp người quản trị có thể khắc phục kịp thời.
Thấy gì qua Đại hội hacker Việt Nam đầu tiên?
Ngày 1/11/2002, giới hacker Việt Nam đã tự mình đứng ra tổ chức một Đại hội hacker, tập trung các “cao thủ” cũng như những kẻ tập toẹ vào nghề hack của ba forum (diễn đàn trên Internet) “nổi tiếng” là VietHacker, Hackervn và HKC. Đây là Đại hội đầu tiên và cũng là lần đầu tiên các hacker bằng xương bằng thịt công khai “xuất đầu lộ diện”. Họ đã làm gì?
Theo Ban tổ chức, họ tạo nên “sự kiện” VN Hacker Day nhằm giúp các thành viên của ba forum có thể gặp gỡ, tự do bàn luận, trao đổi thông tin về tấn công máy tính, mạng, bảo mật… “một cách công khai cởi mở”! Họ lập luận rằng ở Mỹ, hàng năm các hacker tổ chức Đại hội Defcon, ở Tây Âu có Cebit, vậy tại sao giới hacker Việt Nam lại không có một Đại hội của riêng mình?
Địa điểm họp mặt là một quán trà Dilmah tại số 58B Bà Triệu, Hà Nội. Khi phóng viên e-CHÍP đến nơi thì đã thấy có khoảng 30 chục nhân vật ngồi ngó nghiêng. Trên một chiếc bàn kê cao là một chiếc máy chiếu (projector) cùng với bốn máy tính đã kết nối Internet.
Ngồi một lúc thì thêm rất nhiều “cao thủ” kéo đến. Địa điểm tụ họp trở nên chật chội. Chúng tôi ước đoán có khoảng hơn 70 người, trong đó có bốn nữ. Hầu hết đều rất trẻ, chỉ khoảng 18-23. Một nhóm khoảng năm người ngồi riêng ở vị trí trung tâm. Đây là những thành viên của Ban tổ chức, trong đó có PAT, NTB, NXB, NMC – những người “nổi đình nổi đám” trong giới hacker. Một hacker ngồi cạnh phóng viên e-CHÍP cho biết bốn trong số năm thành viên Ban tổ chức có bố là công an (!).
Chương trình Đại hội bắt đầu bằng lời khai mạc của một thành viên Ban tổ chức: “Đây là một ngày hội của giới tin học… (?)”. Tiếp theo là cuộc trình diễn các kỹ thuật tấn công domain, website và server của PAT (chính là nhân vật mang biệt danh “Microsoftvn”, đang tìm cơ hội du học ở Đức). Anh chàng này sinh năm 1984 nhưng đã là một trùm hacker, cầm đầu forum VietHacker. PAT trình diễn kỹ thuật xâm nhập vào server của Vietcombank, sau đó thoát ra ngoài mà không để lại dấu vết gì.
Tiếp theo là website của Vinataba. PAT tuyên bố anh ta đã xâm nhập được vào server của Bưu điện Hà Nội (hanoi.org.vn), VNNIC (vncn.org.vn), Ngân hàng ACB, Saigononnet… Đặc biệt, anh ta nói có thể hạ gục các website có tên miền .vn chỉ trong vòng một ngày vì đã nắm được mật khẩu đặt trong máy chủ của FPT và VDC (!). PAT nói anh ta sẵn sàng làm công tác bảo mật cho VDC và FPT với cái giá khởi điểm là 10.000 USD.
Màn trình diễn tiếp theo là của NTB. Anh này biểu diễn kỹ thuật xem trộm cơ sở dữ liệu của các site thương mại điện tử. Bằng cách đánh từ khoá trên site tìm Yahoo, NTB đã có trong tay hàng loạt “con mồi”. Và cũng chỉ bằng một thủ thuật nhỏ, anh ta đã có thể xâm nhập vào cơ sở dữ liệu Access của site này. Có vẻ như việc xâm nhập khá dễ dàng nhờ những lỗ hổng chưa được “vá” lại. Nhưng khi biểu diễn đến phần tấn công các forum viết bằng snitz 2k thì NTB lại thất bại. Loay hoay một lúc không thành công, anh này nhường lại máy cho “longnt” và “babylearnhack” biểu diễn.
Có lẽ do “thời gian có hạn” nên phần trình diễn tạm kết thúc và chuyển sang phần Hỏi – Đáp. Lại là hacker PAT được “xoay chong chóng” như kỳ thi kiểm tra vấn đáp ở nhà trường. Một hacker đứng lên hỏi: “Anh đã từng tuyên bố là sẽ hack được site Hackervn. Vậy anh hãy trình diễn đi”. Câu trả lời của PAT là: “Tôi đã nghiên cứu site Hackervn và phải công nhận là không thể hack được”.
Màn chót là phần phát hành đĩa CD-ROM phổ biến các kỹ thuật tấn công, bẻ khóa, với giá 40.000 một đĩa. Có lẽ nhờ phần trình diễn đầy ấn tượng của các thành viên Ban tổ chức mà đĩa tiêu thụ khá chạy.
Qua VN Hacker Day, có thể thấy giới trẻ rất ham tìm tòi nhưng chưa định hướng được cho mình là nên “học” hay nên… “phá”. Mặc dù các forum của hacker luôn có những tuyên ngôn đại loại như “Chúng tôi không chấp nhận bất cứ một hình thức deface, phá hoại data của bất kỳ một hacker nào. Các bạn chỉ cần để lại một dấu ấn trên server của riêng bạn là được rồi” (tuyên ngôn trên site vnhackerday), nhưng trên thực tế đã có nhiều hacker lợi dụng những lỗ hổng bảo mật trong các Website của Việt nam để trục lợi.
Điển hình là vụ xâm nhập vào server của Vietcombank cách đây hai tháng. Hoặc như vụ bom thư ngày 20/2/2002 vào NetNam và trước đó là vào các công ty TNHH Âu Lạc và Tân Hồng Hải. Hồi tháng 7/2002, các hacker cũng đăng tải công khai 30.000 địa chỉ e-mail của các thuê bao của công ty FPT TP.HCM thay vì thông báo cho các nhà quản trị…
Hiện tượng giới trẻ Việt Nam muốn khám phá các ngóc ngách của công nghệ thông tin, muốn thể hiện mình không phải là một điều gì đó quá bất thường. Vấn đề nằm ở chỗ các cơ quan, tổ chức xã hội nên có những nghiên cứu nghiêm túc về hiện tượng này, nhằm tìm kiếm một giải pháp giúp hacker có thể phát huy khả năng của mình cho những công việc có ích.
Chúng tôi được biết giám đốc một công ty tin học trong nước đang có ý định ký hợp đồng với hacker để họ giúp công ty này phát hiện các lỗ hổng bảo mật trong server. Còn có rất nhiều giải pháp khác mà chúng tôi cho rằng sẽ giúp hacker “cải tà quy chính”, chuyển sang đội chiếc “mũ trắng” thay vì “mũ đen”.
Tìm kiếm một giải pháp giúp các hacker đổi màu từ “mũ đen” sang “mũ trắng” (hướng thiện) là công việc nên làm từ bây giờ.
Hacker mũ trắng và Hacker mũ đen
Hacker mũ trắng (White Hat hacker) và hacker mũ đen (Black Hat hacker), hai tên gọi này xuất phát từ các bộ phim câm của phương Tây, trong đó người hùng thể hiện bản tính lương thiện của mình bằng cách ăn mặc quần áo màu trắng, trong khi nhân vật phản diện luôn khiến khán giả căm ghét với bộ quần áo đen. Tuy nhiên, việc xâm nhập máy tính (hacking) không phải là phim cao bồi. Nếu giở vành mũ ra, người ta có thể thấy nhiều sắc xám khác nhau.
Hacker mũ trắng
Hacker mũ trắng là những người thích tìm kiếm những lỗ hổng bảo mật trong một hệ thống máy tính với mục đích “vá” những lỗ hổng đó hơn là khai thác chúng với ý đồ xấu. Nhiều hacker mũ trắng tập hợp lại thành những nhóm kiểm tra bảo mật, được các công ty thuê để xâm nhập vào hệ thống mạng nội bộ hay các dịch vụ trên Web nhằm kiểm tra tính nguyên vẹn của nó.
Hành vi chuẩn của những hacker mũ trắng là không nói đến chuyện tiền bạc và cung cấp toàn bộ thông tin về lỗi bảo mật cho người sở hữu hệ thống hay hãng sản xuất phần mềm với mục đích giúp đỡ.
Những chiếc “mũ trắng” bắt đầu ngã sang màu xám khi họ tìm cách xâm nhập trái phép vào một hệ thống, mà luật pháp xem hành vi này là phạm pháp. Thường được gọi là “hacker mũ xám”, họ tự xem mình mình là những người làm việc thiện.
Chẳng hạn như Tom Cervenka (còn gọi là “Blue Adept”) đã xâm nhập và công khai chỉ ra những lỗ hổng của trang Web eBay, Hotmail… nhưng không vì mục đích phá hoại hay đòi tiền thưởng. Hoặc Gray Hat Adrian Lamo nổi tiếng với việc chỉ ra lỗ hổng trên cơ sở dữ liệu của Microsoft, địa chỉ Excite@Home, Yahoo!…, và đề nghị giúp sửa chữa những lỗ hổng đó miễn phí.
Một số hacker mũ trắng tự phong khác thông báo trực tiếp lỗi bảo mật đến nhà quản trị mạng hay bí mật để lại một “danh thiếp” trong hệ thống, cảnh báo cho các nhà điều hành hệ thống rằng có ai đó đã xâm nhập trái phép vào hệ thống. Tuy nhiên, một số hacker mũ xám như Lamo hay Cervenka không khỏi nghi ngờ về tính trong sáng trong động cơ của những hacker nói trên vì cho rằng họ tìm kiếm danh tiếng bằng cách đưa công khai lên mạng hay báo chí những những lỗi bảo mật mà họ tìm thấy.
Hacker mũ đen
Mặc dù có thể còn nhiều tranh cãi về hacker mũ trắng và hacker mũ xám, nhưng mọi người đều nhất trí về bản chất và hành vi của hacker mũ đen: người xâm nhập vào một hệ thống với ý định ban đầu là phá hoại hệ thống mạng hay làm giàu cho bản thân.
Cách thức hoạt động của hacker mũ đen khá đa dạng. Trong những năm gần đây, họ xâm nhập vào các địa chỉ có cơ sở dữ liệu cao như eBay, Amazon.com, MSNBC… với những cuộc tấn công từ chối dịch vụ (DoS): sử dụng máy tính để làm tràn ngập một địa chỉ nào đó với một số lượng yêu cầu kết nối không thể kiểm soát được, khiến người dùng không thể truy cập được.
Hành vi nghiêm trọng nhất của hacker mũ đen là ăn cắp hay tống tiền. Vào năm 1994, một nhóm hacker tại Moscow, Nga, xâm nhập vào hệ thống mạng để rút đi 10 triệu SSD. Ngoài ra, hacker mũ đen còn có thể ăn cắp hồ sơ thẻ tín dụng của khách hàng một công ty để đòi tiền chuộc.
Theo Peter Chiu, chuyên gia bảo mật của hãng tư vấn CNTT Infusion Development, những hacker loại này sẽ thông báo cho đồng nghiệp của mình khắp thế giới về những lỗ hổng mà họ tìm thấy.
Thực tế là hacker mũ đen còn vô tình đóng vài trò như là những người thầy cho cộng đồng các chuyên gia bảo mật – hacker mũ trắng. Hầu hết các nhóm hacker mũ trắng đều có những người bạn nằm trong cộng đồng hacker bất hợp phát để tìm kiếm thông tin và cung cấp lại cho họ.
“Script kiddies” (hay “packet monkeys”)
Gần đây, trong nhóm hacker mũ đen có xuất hiện một thành phần hacker mới và trẻ hơn, được gọi là “script kiddies” hay “packet monkeys”. Những hacker này tự hào vì họ tự viết chương trình xâm nhập và tìm kiếm các lỗ hổng bảo mật thông qua kiến thức của mình.
“Script kiddies” thực sự phá hoại các trang Web bằng cách sử dụng những tiện ích được người khác viết và có sẵn trên mạng. Những công cụ này có thể dò tìm những cổng mở của một hệ thống mạng trên Web hay xâm nhập vào hệ thống mạng của thư viện hay trường học và sử dụng các máy tính của nó để thực hiện các cuộc tấn công DoS vào các trang web truyền thông khác.
Nhiều người nhận thấy sự gia tăng của “script kiddies” đang trở thành hiểm họa nghiêm trọng nhất đối với lĩnh vực bảo mật máy tính bởi nó chứng tỏ việc tấn công một trang Web hay xâm nhập một mạng máy tính không còn đòi hỏi phải có kiến thức máy tính chuyên sâu. Do trên mạng luôn có sẵn các công cụ xâm nhập, bất kỳ hacker nào có lòng hận thù hay ác tâm đều có thể đội lên đầu chiếc mũ đen.
Chuyện trong “làng hacker Việt Nam”
Tấn công máy tính để… tìm người yêu
Đây là một câu chuyện khá ly kỳ và thú vị xung quanh việc tìm bạn gái của một hacker Việt Nam mang biệt danh “Tikhung”. Anh ta rất thích lên mạng chat với các cô gái. Sau nhiều lần nói chuyện, “Tikhung” kết mô-đen với một cô ở Hà Nội. Anh ta quyết định… hack (xâm nhập) vào máy tính của cô gái để tìm địa chỉ IP, sau đó xâm nhập vào… server của VDC để tìm ra số điện thoại của cô gái.
Do “Tikhung” ở Đà Lạt nên anh ta đã nhờ bạn bè hacker ở Hà Nội tìm đến nhà cô gái, theo dõi và chụp ảnh. Một hacker tên V. đang học khoa Đạo diễn trường Sân khấu Điện ảnh đã thực hiện công việc chụp ảnh cô gái và gửi vào cho “Tikhung”. Sau khi xem ảnh và “dzuyệt”, anh ta tiếp tục ôm mối tơ vương qua những lần chat trên mạng…
Một lần, cô gái vào Đà Lạt công tác, họ đã gặp mặt nhau. Nhưng than ôi, cô gái thì cao lênh khênh, còn chàng trai thì thấp nhỏ, đi cạnh nhau như đôi đũa lệch!
Hacker nữ ra tay trị… website Hacker
Trong những ngày đầu đưa lên mạng, Website HVA đã từng bị một nữ hacker có biệt danh “vnhacker” tấn công. Cô này đã thay thế trang chủ website bằng một bài viết khá hay. Nội dung bài viết đả phá tính xấu của các hacker như thích xem ảnh XXX, không có tài năng mà chỉ sử dụng những công cụ tấn công có sẵn…
Bài viết có đoạn: “Một số kẻ mò mẫm trên Internet được một vài chương trình tận dụng các lỗi của web server IIS của Microsoft. Những chương trình này thì con nít biết tiếng Anh đọc rồi làm theo cũng được! Còn kiến thức của những “hacker” này? Hi hi hi, thậm chí lệnh của DOS nhiều khi cũng không biết… Những kẻ cầm đầu cái tổ chức (thực ra là một forum) này tự xưng mình là “expert hackmaster” và đi khắp các forum khác để thách thức mọi người hack vào website hackervn.org của chúng. Ðúng là chỉ có những kẻ quá kiêu căng khoác lác mới có những hành vi như thế… Thể theo lời yêu cầu của các “expert hackmasters”, vnhacker đã deface trang web nhảm nhí này!”.